Phương pháp dạy con là một trong những nét độc đáo phản ánh văn hóa và đặt tính dân tộc của một quốc gia. Người Việt với sự mềm mại, khéo léo sẽ dạy con biết cách sống linh hoạt, nhường nhịn, sẻ chia. Người Mỹ tự do, văn minh thì những mầm non của xử sở cờ hoa cũng luôn thể hiện sự phóng khoáng, hiện đại. Vậy còn nước Đức nổi tiếng với tính kỷ luật và tự giác, họ sẽ dạy con như thế nào khi những tính cách này dường như cũng không hề dễ cho người lớn lĩnh hội.

Hãy cùng xem cách người Đức rèn kỷ luật cho bé từ tuổi lên 2 lên 3 như thế nào nhé. Hoàn toàn không có sự gò bó bắt buộc, mà họ đã dạy cho trẻ từ trong tư duy biết cách chấp nhận cũng như tuân theo kỷ luật một cách tự nguyện, thoải mái.

Nhìn nhận mỗi đứa trẻ là một cá nhân riêng biệt

Người Đức nhìn nhận khả năng của con theo cái mà chúng có chứ không nhìn sang con của những người khác để so sánh và gây áp lực với con. Họ quan niệm mỗi đứa trẻ đều có điểm hơn và kém, vì thế họ để chúng phát triển như chúng lớn lên và phát triển theo cách riêng khác nhau.

Bạn có thể động viên con với những điểm mạnh của bé và cùng hướng con sửa chữa những tính cách còn chưa tốt của mình. Song tuyệt đối không nên so sánh con với những đứa trẻ khác vì điều này dễ dấn đến các phản ứng tiêu cực của trẻ như cảm giác tự ti hay cảm giác thù ghét người mình bị so sánh.

Dạy trẻ tự lập

Ngay từ nhỏ, bố mẹ Đức đã dạy con sống tự lập. Họ tận dụng mọi cơ hội để rèn con sống với đức tính này. Chẳng hạn, khi mẹ làm bánh, bé sẽ đứng bên cạnh học hỏi hoặc bắt tay vào nhào bột và làm những việc đơn giản. Người Đức không ngại “chi tiêu” thời gian vào việc chỉ dạy con cái và cũng không ngại khi bé làm bẩn nhà cửa, quần áo để khám phá và học hỏi. Họ muốn con tự làm lấy mọi chuyện từ việc tự phục vụ mình đến việc phục vụ người khác.

kiểu Đức 2

Biết làm theo từ “Không”

“Không” là một trong những từ đầu tiên các bé có thể dễ dàng học được và phải tiếp xúc nhiều lần ngay khi vừa bắt đầu có ý thức và hiểu biết. Vì vậy, để bé hiểu đúng và hành động đúng theo ý của từ “không”, ngay từ những lần đầu tiên, người Đức luôn thể hiện sự rõ ràng, nghiêm túc khi nói từ đó.

Từ “không”, khi được nghe mẹ lặp đi lặp lại nhiều lần, trong đầu bé sẽ hình thành một phản xạ có điều kiện, sau này chỉ cần nghe mẹ nói “không” là bé tự ý biết mình không được phép làm việc đó.

Khi mẹ nói “không” là bé tự ý biết mình không được phép làm việc đó.

Đối với trẻ lớn bắt đầu hình thành cái tôi cá tính riêng nên chúng thường đưa ra nhiều lý lẽ để thoát khỏi từ “không” này của các bậc sinh thành. Các mẹ Đức rất cứng rắn để giải thích cho trẻ hiểu tại sao lại không. Sự thống nhất ngay từ đầu những quy định giữa cha mẹ với nhau và giữa cha mẹ với con cái cũng là điều hết sức quan trọng.

Khi người mẹ đã nói “không” thì hẳn nhiên cha không thể nói “có”. Nếu để xảy ra sự bất đồng này, đứa trẻ sẽ biết mình có thêm đồng minh và quay ngược lại chống đối mẹ. Nhưng khi được sự đồng tình của cả hai, trẻ sẽ hiểu điều đó không được phép làm.

Mẹ Đức cũng là những người rất biết nhìn nhận mình không phải luôn luôn đúng trong mọi trường hợp. Khi con của họ có lý, họ sẵn sàng nghe con nói “không”.

Dạy con tự giác vào kỷ luật

Người Đức nổi tiếng với tính kỷ luật nhưng cách họ dạy con vào guồng kỷ luật lại hoàn toàn không mang tính ép buộc. Đứa trẻ Đức có những nguyên tắc cần phải tuân theo. Những nguyên tắc này tất nhiên được bố mẹ soạn cho. Chúng có nghĩa vụ phải thực hiện vì chúng được chỉ cho thấy những quyền lợi đi kèm. Vì thế, với chúng việc tuân theo một số nguyên tắc không phải là điều gì mang tính ràng buộc mà là một sự tự giác thực sự.

kiểu Đức 3

Trẻ con cũng phải đúng giờ

Người Đức rất ghét sự muộn giờ vì đúng giờ với họ là sự công bằng và là phép lịch sự tối thiểu của một người có đạo đức. Chính vì vậy, ngay từ nhỏ, trẻ em Đức đều được rèn làm việc đúng giờ, đến đúng hẹn… Tất cả được thực hiện như một thói quen.

Không tùy tiện tán dương con

Khen ngợi, khích lệ con là đúng nhưng phải đúng lúc và đúng việc. Mẹ Đức không tùy tiện khen con khi trẻ làm những việc chúng nên làm. Khi đã khen, bà mẹ Đức sẽ chỉ cho trẻ thấy ý nghĩa của việc làm trẻ mang lại, thành tích mà trẻ đạt đến, tính cách vượt trội của con và tinh thần làm việc… Theo họ, điều đó có ích hơn cho chặng đường phát triển lâu dài của con.

Dạy trẻ cách tiêu tiền

Với nhiều người, việc tiêu tiền chỉ tội làm hư trẻ. Nhưng người Đức thì khác. Họ cho rằng trẻ con nên biết cách tiêu đồng tiền cho đúng. Người mẹ Đức cho con mình một đồng và dặn nó thật kỹ rằng nó chỉ một đồng để tiêu cho điều gì cần thiết. Vì thế đứa trẻ sẽ phải cân nhắc dùng tiên để mua quà vặt, mua ô tô, hay cất dành cho một lần khác.

Khi trẻ con Đức đi chợ cùng bố hoặc mẹ, chúng không được phép đòi cái này cái kia hoặc nếu được mua đồ cho, chúng không được phép chê bai. Nếu đứa trẻ mới tập để làm quen điều này nằm ra ăn vạ, chúng sẽ bị bỏ mặc cho đến khi khóc chán và chạy theo mẹ. Trẻ sẽ dần biết cách để phản ứng vào những lần sau.

Mỗi khi đến quầy tính tiền, mẹ Đức sẽ giao tiền cho trẻ trả và không quên nhắc con nếu mang đồ ra khỏi cửa hàng mà chưa thanh toán là điều phạm pháp không được phép làm. Đó cũng là cách mẹ dạy cho trẻ biết đồ vật có giá bao nhiêu? gia đình thường dùng những mặt hàng nào? đồ dùng gì sẽ phù hợp với điều kiện kinh tế gia đình?

kiểu Đức 1

Tuy nhiên, mẹ Đức không dạy con tiền là tất cả. Họ không đáp ứng cho mọi đòi hỏi của con vì điều đó sẽ làm trẻ học tính đua đòi, sa vào vật chất và khi không có sẽ nảy sinh tính trộm cướp. Đối với đồ vật của bạn bè, trẻ con Đức không bao giờ được phép lấy mang về.

Làm bố mẹ là một lớp học dài kỳ mà bao giờ chúng ta cũng phải trau dồi, cố  gắng. Cách dạy con của những phụ huynh khắp các quốc gia đều có những điểm hay ho để chúng ta học hỏi. Hy vọng bài viết trên giúp bạn có thêm vài “tuyệt chiêu” để rèn bé tự giác, tự lập ngay từ bé nhé!

Bài viết liên quan