1. Đồng cảm và thừa nhận quan điểm của trẻ:

Thậm chí bạn không thể an ủi khi bé buồn, hãy tỏ ra cảm thông. Nhưng cảm thông không có nghĩa là chấp chận mọi điều trẻ làm. Trẻ có thể vẫn nghe theo lời khuyên của bạn, nhưng vẫn có cái nhìn và ý kiến riêng của mình. Trẻ em phát triển lòng nhân ái từ sự cảm thông bé nhận được từ những người khác.

eq

Ví dụ:

“Mẹ biết con đang chơi vui lắm, nhưng đã đến giờ ăn cơm rồi!”

“Con buồn vì trời mưa không ra ngoài được à?”

“Mẹ hiểu là con muốn tự làm nhưng mẹ có thể giúp được không?”

2. Cho phép bé bày rỏ cảm xúc thật

Trẻ em không phân biệt rạch ròi được giữa cảm xúc và tính cách cá nhân. Vìvậy, việc cấm đoán cảm xúc có thể bị hiểu nhầm thành một số tính cách của mình là đáng xấu hổ hay không được chấp nhận.

Không chấp nhận sự sợ hãi và giận dữ của bé sẽ không khiến những cảm xúc đó biến mất mà chỉ làm trẻ không biết cách bày tỏ chúng như thế nào. Trẻ sẽ bị mắc kẹt trong lối mòn cảm xúc của bản thân. Thay vào đó, hãy dạy trẻ bày tỏ cảm xúc thật và giúp trẻ kiểm soát, chứ đừng ngăn cản chúng.

IMG_2163

Ví dụ:

“Con đang giận em lấy đồ chơi của mình. Nhưng không bao giờ được đánh em kể cả khi đang tức giận. Nếu con làm vậy, em con sẽ rất buồn”

“Con đang buồn đúng không? Có chuyện buồn vào sáng nay nên con có thể khóc mà. Mọi người đôi khi cũng khóc khi buồn”

3. Dạy trẻ giải quyết vấn đề

Cảm xúc là những thông điệp cần phải cảm nhận, chứ không phải là vấn đề cần vượt qua. Hãy dạy trẻ cảm nhận, chấp nhận và có những hành động khi cần thiết.

Ví dụ:

“Con thấy buồn vì bạn Cún bị ốm không đi chơi được với con đúng không? Khi bạn cún khỏi bệnh, mình có thể đi chơi mà. Bây giờ mẹ con mình lên kế hoạch xem chơi gì thiệt vui bây giờ nhé!”

Nguồn: ahaparenting

 

Bài viết liên quan